Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Những mùa không ngủ

Ai vì ai vì ai mà quay đều...
Ai vì ai vì ai vì ai mà không ngủ được (1).
***
1. Xuân dịu dàng.
"Một, hai, ba, bốn... con cừu."
Không ngủ được.
Nãy giờ nằm ôm chăn mà nó cứ thao thức nhớ tới anh, đầu óc không thể ngừng nghĩ ngợi vẩn vơ. Nào là lần đầu tiên đã gặp nhau ở đâu, lần cuối cùng gặp nhau là khi nào, hôm trước đi cùng nó mà anh cứ nhìn chằm chằm vào đứa con gái khác, ánh mắt ấy có nghĩa là gì. Nói tóm lại cả ngày lẫn đêm nó đều ở trong trạng thái lơ lửng trên mây, cả linh hồn lẫn thể xác dường như đều không thuộc về nó nữa.
Anh ơi, em không ngủ được.
Nó lấy máy điện thoại hí hoáy nhắn tin vào lúc ba giờ sáng, không ngờ người nhận tin vẫn còn thức, hơn nữa còn phản hồi rất nhanh.
Không ngủ được thì uống vài cốc cà phê đi em. Loại nào nhiều caffein ấy.
Nó giận dỗi gửi lại ba bốn biểu tượng mặt méo xệch.
Ừ, em khóc được luôn thì tốt. Khóc xong dễ ngủ hơn nhiều.
Thế mà nó khóc thật, nước mắt chảy ướt chiếc gối hẳn mềm. Nó biết chuyện cỏn con đó không đáng để rơi nước mắt, nhưng mặt khác lại không cách nào kiềm chế được cảm xúc dâng ngập lồng ngực, căng ra rồi vỡ tung như ai đó lấy kim châm nổ một quả bóng nước. Nó không hiểu tại sao trong số biết bao chàng trai theo đuổi, nó lại chọn anh - một người không hề biết nói những lời lãng mạn. Anh chỉ thích tìm cách trọc cho nó giận, thỉnh thoảng còn bỏ mặc nó đi chơi xa với hội bạn thân. Nhiều lúc nó nhận xét anh rất vô tâm.
Ngủ muộn dậy muộn đã thành quy luật tự nhiên. Sáng hôm sau nó phát hiện mắt mình sưng húp (không phải vì khóc mà vì ngủ nướng), mặt hơi sưng, bầu bầu như bịch nước, xuống giường giẫm ngay vào em gấu bông ngã lăn chỏng chơ. "Con gái gì hậu đậu hết chỗ nói. Mai sau không biết thằng nào vô phúc lấy phải mày." Mẹ nó từng nói thế. Nó chỉ bĩu môi, không phủ nhận.
"Bing bong, bing bong..."
- Ai đấy, từ từ nào, bấm gì mà bấm lắm thế. Muốn phá chuông nhà người ta à?
Nó lẩm bẩm chạy xuống nhà, mở cửa, đi ra cổng. Nó thừa biết là ai rồi, ngay cả cách bấm chuông cũng không... dịu dàng tí nào. Chẳng thèm chào hỏi gì cả, nó vênh mặt lên bướng lắm.
- Anh là đồ không tim không phổi (2).
- Ở, không tim không phổi thì sống làm sao được?
- Thôi, không thèm nói với tên đầu gỗ anh nữa. Em đi ăn sáng đây.
- Ăn sáng gì nữa bà cô ơi, mười hai giờ trưa rồi.
Nó ngượng chín mặt, giờ mới nhận ra đầu tóc mình rối bù, đến mặt cũng chưa thèm lau. Vội vàng xoay người đi vào nhà, nó ấp úng thanh minh:
- Trưa... trưa thì không ăn sáng được à? Xong chiều lại ăn trưa, rồi tối ăn tối.
Ở khoảng cách không gần, cộng thêm tư thế không nhìn thấy mặt, nó vẫn mơ hồ cảm nhận được từng sợi tóc của anh rung lên sau nụ cười rất khẽ. Anh không nói gì nữa, kiên nhẫn đứng trước cổng nhà đợi nó. Thỉnh thoảng ngó qua khung cửa sổ, nhìn thấy bóng anh in dưới mặt đất và kéo dài ra mãi, nó thầm nghĩ:
"Thật tốt vì có người đợi mình."
2. Hạ hoang mang.
Nó trang điểm lâu lắm, thay quần áo hết mấy tiếng đồng hồ chưa xong. Mọi người nhận xét nó xinh sẵn rồi, nhưng nó lại sợ chưa đủ hoàn mỹ trong mắt ai đó. Thế nên nó soi đi soi lại con bé trong gương, cảm thấy nếu đổi sang màu son khác chắc chắn sẽ đẹp hơn. Mà khoan, ai lại phối màu đen và xanh nước biển nhỉ, trời nóng thế này mặc quần jean có ổn không. Cứ thế, nó phân vân rồi đổi đi đổi lại. Kế hoạch ban đầu là hẹn nhau đi ăn sáng, nhưng nó biết sau đây hai đứa sẽ có một bữa trưa vui vẻ.
- Trời ơi! Em ngủ ở trên đó hả?
- Mới có... ba tiếng thôi mà, anh không đợi được thì về đi.
Tất nhiên, anh chẳng bao giờ đôi co với nó.
Váy xếp li màu tím than và áo thun trắng in hình hai bé mèo Hello Kitty là lựa chọn cuối cùng của nó. Anh khen nó xinh. Nó cũng đồng ý rằng mình xinh, nhất là sau khi mái tóc được nhuộm highlight màu trắng. Trong năm học cô giáo chủ nhiệm không cho nó nhuộm tóc, nhưng giờ đang kỳ nghỉ hè nên nó chẳng kiêng dè ai. Nó nghĩ trông thế mới cá tính chứ.
Ngày đêm luân chuyển tự nhiên. Một tuần có bảy bình minh, bảy hoàng hôn, chỉ có duy nhất ngày chủ nhật là không được lập trình theo cách nhàm chán. Hôm đó nó sẽ không ngủ nướng vì biết anh sẽ qua sớm. Hai đứa sẽ khoác tay nhau đi ra phố, huyên thuyên không ngớt hoặc lặng im không nói gì. Nó thích cảm giác mỗi lần đi qua, mọi người đều ngoái lại nhìn nó và anh với ánh mắt ngượng mộ. Nó thật không biết nếu một ngày anh rời xa nó, thế giới nhỏ bé tội nghiệp sẽ xoay về hướng nào.
- Này, chuyện anh nói hôm trước có thật không?
- Thật mà, năm sau bố mẹ muốn anh đi du học.
Mặt nó hơi xị xuống, nhưng mấy giây sau lại tươi như hoa. Nó ngốc lắm, tin rằng chỉ cần nó ở đây thì anh sẽ không đi đâu hết. Hơn nữa từ năm nay tới năm sau còn nhiều tháng nữa, tại sao phải lo lắng về những chuyện chưa từng xảy ra nhỉ?
- Thôi kệ đi! Anh mà đi thật em... thích người khác, lo gì.
- Em nói thật hay đùa thế?
- Ai thèm đùa với anh.
- Ơ, thế không đợi anh à?
- Hmm... chắc không. Khoảng cách xa xôi, đợi chờ lôi thôi, mệt lắm. Trừ khi...
- Trừ khi gì?
- Trừ khi anh dẫn em đi ăn mì bò xúc xích. Em ăn thịt bò và xúc xích, anh ăn mì, ok không?
- Trời ơi, còn gái gì ham ăn dễ sợ, đã thế toàn đòi ăn thịt.
Than vãn vậy nhưng anh vẫn dẫn nó đi. Nó chén liền hai tô to bự, không ngừng nức nở khen ngon. Ăn xong liền quay sang anh đấu khẩu, kỳ thực rất để tâm tới chuyện vừa rồi anh nói.
- Thi đại học trong nước cũng được mà, sao cứ phải đi du học nhỉ? Anh nói xem đây là ý tưởng của ai?
- Mẹ anh chứ ai. Mẹ bảo anh hay có tính dựa dẫm, đi học xa cho tự lập dần.
- Người ta nói gì anh cũng nghe hả?
- Thì anh thấy mẹ nói cũng có phần đúng, cho nên...
- Đúng, đúng, đúng, đúng... anh ăn nữa cũng bằng thừa. Thôi đưa em.
Nó giành luôn bát mì của anh, cúi xuống húp liền mấy ngụm nước. Không hiểu sao bát của anh nước mặn hơn, phải chăng vì có lẫn nước mắt của nó? Người không tim không phổi kia cũng không ngốc đến nỗi không nhận ra biểu hiện khác thường từ nó, liền ngó nghiêng dò xét.
- Em sao thế? Khóc à?
Nó cứng miệng "hừ" một tiếng.
- Nóng toát mồ hôi thôi, anh không phân biệt được giữa mồ hôi và nước mắt à?
Rồi nó quay sang đổ tội cho mặt trời.
- Hôm nay có phải rằm đâu mà mặt trời tròn thế, nắng thế, nóng thế. Ghét!
3. Thu mong manh.
Trước khi gặp anh, nó đã viết hẳn ra giấy một danh sách dài các tiêu chuẩn cho người yêu tương lai: Khuôn mặt phải V line hoặc trái tim, mắt hai mí trở lên, kiểu tóc phủ trán, cao trên một mét bảy lăm. Giờ đọc lại hóa ra anh chẳng đáp ứng được gạch đầu dòng nào cả, thế nhưng nó không thể điều khiển được trái tim mình.
Nói thật lòng nó ghét mùa thu, nóng không ra nóng, lạnh không ra lạnh, cứ lưng chừng hoang hoải ở giữa khiến con người chẳng biết phải làm sao. Mỗi lần gió heo may khẽ đung đưa rèm cửa, hoặc lá khô xào xạc rơi dưới sân nhà, nỗi nhớ lẫn nỗi sợ hãi bên trong nó lại lớn thêm. Anh bảo mọi thủ tục gần như đã hoàn tất. Qua mùa đông, anh đi.
Hôm đó có người lại trằn trọc. Nó nhấc máy gọi cho anh, căn phòng vắng giữa đêm khuyu vọng lại tiếng sụt sịt hờn dỗi.
- Anh ơi, em không ngủ được, đếm đủ 1000 con cừu rồi vẫn không ngủ được.
- Trăng thanh gió mát, kiểu thời tiết này là dễ ngủ nhất rồi. Em lạ thật.
- Em không biết, anh tìm cách đi. - Nó giãy nảy, tiện tay liệng chiếc gối vào góc tường.
Thực ra nó thừa hiểu mục đích của mình, nhưng kiên quyết không nói ra bằng lời. Nếu anh nói sẵn sàng ở lại vì nó, nó nghĩ mình dù nằm dưới đất cũng sẽ ngủ ngon lành. Nhưng không, thực tế không đẹp như tưởng tượng của nó.
- Em nghe bài "Không ngủ được" đi, nghe một lúc là ngủ được thôi.
Ơ kìa, kiểu đâu xui dại con nhà người ta, xong chưa nói hết đã cúp máy. Nó chưa bao giờ hụt hẫng như thế. Có phải nó rất phiền không, hay là anh không còn cần nó nữa? Ý nghĩ ấy làm nó tức phát điên. Nó nhớ có lần anh khoe mẹ anh nấu cơm ngon, nó với bản tính hiếu thắng liền phản bác: - Không ngon bằng mẹ em đâu, sau đó hai đứa tranh luận xem mẹ ai nấu ngon hơn. Cuối cùng anh chịu thua, tiện miệng thốt ra một câu:
- Mẹ ai chả giống nhau.
Có tính là một lời hứa không?
Ôi, đêm thì ngắn sao nỗi nhớ quá dài. Tương lai chẳng rõ hình hài, nó cũng không thay đổi được gì nữa. Cuối cùng nó thử nghe lời anh, căn phòng tĩnh lặng loáng thoáng tiếng nhạc phát ra từ cặp tai phone nhỏ xíu. Nếu anh biết nó mở nhạc max âm lượng thế này chắc chắn sẽ nổi cáu.
Ai vì ai vì ai mà quay đều...
Ai vì ai vì ai vì ai mà không ngủ được.
Ai vì ai vì ai...
4. Đông gõ cửa.
Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn Trung ương, sáng mai độ ở nhiều khu vực xuống thấp, có nơi 0 độ C. Khu vực Hà Nội được dự báo có mưa, nhiệt độ thấp nhất từ 5 - 7 độ C.
Cái lạnh đóng băng trái tim nó, những cuộc hẹn thưa dần. Nó không còn bám riết đòi một đáp án từ anh, hoặc vốn dĩ câu trả lời đã quá rõ ràng nên không cần phải hỏi. Thò một chân ra khỏi chăn, nó xuýt xoa rụt về bằng tốc độ ánh sáng, toàn thân run lên bần bật. Nó quyết định không xuống giường, chùm chăn nghịch điện thoại.
Trí tưởng tượng phong phú của nó được dịp phát huy. Tương lai, một ai đó mà nó không biết sẽ ở bên anh, ngày ngày được nghe giọng nói trầm ấm chạm vào trái tim, là người sẽ khoác tay anh xuống phố mỗi sáng chủ nhật, được anh dẫn đi ăn mì bò xúc xích, và biết đâu đấy, người ấy sẽ nhắn tin cho anh mỗi tối để than rằng mình không ngủ được. Nghĩ đến đó, trái tim nó chợt đau nhói.
"Ting..." Điện thoại báo có tin nhắn mới.
Có một người gọi điện đến tổng đài, yêu cầu tặng bạn món quà âm nhạc với lời nhắn: Anh xin lỗi em. Để nhận quà về máy và biết người gửi, soạn tin B gửi 8754.
"Chắc là anh rồi, không ngờ cũng biết lãng mạn." Nó hí hửng làm theo hướng dẫn, kết quả tài khoản bị trừ toi 15 ngàn, ức sôi máu. "Cả cái máy điện thoại cũng tìm cách chống đối mình. Ghét, ghét, ghét..." Nó đấm thình thình xuống giường.
"Ting..." Tiếp tục có tin nhắn đến. Lần này mới đúng là người nó đợi.
Em...
Em cái gì mà em, tại anh mà em mất 15k. Bắt đền.
Ơ, thế là thế nào? Mà sao hôm nay em không đi học?
Lạnh như thế này thì làm sao phải học?
Anh đáp lại bằng biểu tượng mặt cười.
Qua vài hôm nó trở lại trường, lần này đến lượt anh nghỉ học. Mọi cách thức liên lạc thông thường đều vô hiệu. Nó bắt đầu lo cuống lên, chạy sang lớp anh hỏi thăm mới biết anh bị ốm. Nó thở phào nhẹ nhõm... Nếu mai sau nó có ý định biến mất khỏi cuộc đời ai, ít nhất nó sẽ dũng cảm tiến đến trước mặt người đó và nói lời tạm biệt, đơn giản vì nó đã biết cảm giác bị bỏ lại khủng khiếp đến nhường nào.
Chuông cửa reo vang liên hồi, khuôn mặt phờ phạc xuất hiện sau cánh cửa khiến nó thảng thốt không nói thành lời. Nó hỏi có chuyện gì, anh kể mình không muốn đi du học nữa nên bị mẹ mắng dữ lắm. Sau một hồi to tiếng thì anh bực tức bỏ nhà đi suốt đêm, kết quả bị cảm lạnh, hôm nay sốt cao mãi không hạ. Nó hỏi anh ăn gì chưa, anh lắc đầu bảo mấy hôm nay bố mẹ đi công tác xa, chẳng ai nấu cho. Nó không do dự xắn áo vào bếp, đáng tiếc cô nàng tiểu thư đến món đơn giản như cơm trứng cũng chẳng biết làm, sau cùng chỉ còn lại mì gói là giải pháp khả dĩ nhất.
- Không ngờ em nấu mì trắng cũng ngon thế.
Anh vừa ăn vừa cười, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn. Nó không kiềm chế được nữa, chui vào lòng anh nước mắt ngắn nước mắt dài.
- Em xin lỗi, tính em trẻ con quá, đã thế còn hậu đậu không biết làm gì. Sao anh lại thích đứa con gái như em chứ?
Anh thở ra một tiếng, từ tốn vỗ về nó.
- Thôi nào! Em thì có gì không tốt. Anh cũng không thích mấy bà cô làm mặt lạnh nghiêm túc, nấu ăn không biết thì có thể từ từ học, không học được thì sau này bảy ngày trong tuần đều ra ngoài ăn quán, chẳng sợ chết đói đâu.
Nó nghe xong liền rời khỏi lòng anh, nước mắt chưa khô mà đã cười toe toét trông rất ngộ, chẳng biết có phải vì vui quá không mà liến thoắng một tràng dài.
- Thôi hay là anh nghe lời mẹ đi, học có mấy năm thôi mà, đừng vì em mà cãi nhau với người nhà. Trước kia em bảo không đợi anh là nói dối, anh đừng ngốc nghếch tin. Sang đó rồi nhớ phải giữ gìn sức khỏe, khi nào nhớ em có thể gọi điện, không thì Facebook, Skype, thiếu gì cách liên lạc. Bên đó hình như không có mùa đông nhưng cứ mang áo ấm đi vì biết đâu... vẫn rét. Thỉnh thoảng về chơi lại dẫn em đi ăn mì bò xúc xích, nhớ là không cho đứa nào khoác tay kể cả tụi con trai. Một thân một mình trên đất khách chắc chắn sẽ nhớ nhà, nếu có mất ngủ anh hãy nghe bài "Không ngủ được" và đếm cừu, cách này em thử qua rồi. Còn nữa, không được thức đêm, không được ăn nhiều quà vặt, không được...
Toàn thân nó bỗng dưng đông cứng lại, mắt mở to ngỡ ngàng.
Thì ra chàng trai vừa rướn người đặt lên môi nó một nụ hôn.

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

SAU TẤT CẢ

Bắt gặp anh trên đường, giữa những con phố ngày nào ta vẫn hay lui tới, nên cười, nên nhớ, hay là nên tiếc nuối.
Tình đẹp nhất vẫn là tình đầu, mà đau nhất chắc cũng vẫn là tình đầu ấy. Một nụ hôn vụng về, một cái nắm tay vẫn còn run lẩy bẩy theo tiếng nhịp con tim, một tiếng thở phào nhẹ nhõm khi ngồi sát ngay bên cạnh. Ta yêu nhau, một thời áo dài còn bay phất phới, một thời mực tím còn đổ loang trên sách vở, một thời phượng vĩ rụng đầy khắp sân trường.
Khoảnh khắc giao mùa giữa trời thu tươi dịu với cái lạnh buốt đầu đông cũng chính là giây phút em gặp anh_tình yêu định mệnh của đời mình. Vẫn còn một vài những chiếc lá úa vàng cuối thu còn sót lại, vẫn còn cái hao hao lành lạnh trời thu
Em, là một cô bé vụng về nhưng lãng mạng, một cô bé chuyên khối B nhưng cực mê tiểu thuyết, em mơ mộng là thế, yêu đời là thế, cái tuổi 16 với đôi mắt tròn vo đen nháy, với mái tóc chấm ngang lưng được búi lại gọn gàng bằng một chiếc cột tóc có nơ hồng, em lướt qua anh, chúng ta lướt qua nhau như những kẻ đã được buộc sẵn dây tơ hồng. Em gọi nó chính là duyên số.

Lớp ôn thi của Đội tuyển ôn thi học sinh giỏi môn Sinh. Vỏn vẹn 19 người.
Chàng trai ngồi cạnh cửa sổ là anh, là người em đưa mắt lén nhìn lên từ phía sau, giây phút ấy em thấy tim mình đập loạn lên bối rối. Em tưởng tượng về khung trời mơ có em và anh, về cái nắm tay ấm áp trong mùa đông lạnh lẽo.
Anh là đàn anh học trên em một khóa, là một trong những gương mặt tiêu biểu trong đội tuyển. Anh học rất cừ, có những bài toán em mới chỉ kịp đọc xong đề anh đã giải xong.
Có một lần. Em ngường ngượng, khẩy nhẹ từ phía sau anh.
- Anh ơi.
Anh quay xuống, nhìn em cười.
- Sao thế cô bé?
- Bài này làm sao ạ?
Đấy, là lần đầu tiên em lấy hết can đảm để bắt chuyện với anh. Anh đẹp trai, lại học giỏi, với một cô bé mơ mộng như em có lẽ sẽ chẳng thể thoát được lanh vuốt tình yêu. Em ngoan ngoãn đi bên anh sau mỗi buổi chiều se lạnh, cùng nhau học, cùng nhau hát, cùng nhau vui đùa. Anh hay chọc, nói với qua em. " Mai này lỡ mà có yêu ai, thì phải dẫn về cho anh xem mặt trước rồi mới được yêu'". Em nhìn anh bỉu môi, cái bỉu môi nũng nịu vương vẩn chút buồn. " Dạ".
Anh cười , xoa đầu em. Em không nhìn anh mà nhìn thẳng, nhìn về phía xa xôi tận cuối chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang lùi dần, tháng năm còn dài và đời người là chuỗi dài những tháng ngày vô tận. Em ước giây phút này đừng trôi đi, tạm dừng chân ở đây một chút, cho em đắm chìm trong những cảm xúc mơ hồ , nhẹ nhàng ,êm ái.
Những con đường nhiều hơn những bước chân em và anh,những câu hỏi vu vơ không ngớt, em cũng đã bớt nhút nhát hơn những ngày đầu.
Cũng hai tháng, sau khoảng thời gian mình gặp nhau, cuộc thi bắt đầu, vòng 1, vòng 2. Em cố gắng thật nhiều, để, có thể được bên anh thêm chút nữa, cố gắng để thấy anh thêm chút nữa. Vòng 2 chỉ còn lại bảy người, vòng thứ 3 sẽ chỉ lấy 3 người có điểm số cao nhất đi thi học sinh giỏi tỉnh. Áp lực đè nặng lên đôi vai bé nhỏ hao gầy, từ khi bắt đầu kì thi, em đã không còn được gặp anh thường xuyên như trước, cũng không có gì để liên lạc với anh. Vòng 3 bắt đầu.Đề thi rất khó, em bật khóc vì không thể làm được gì. Có một người nào đó, đến bên, ngồi cạnh.
- Năm sau, năm sau nữa, em vẫn còn cơ hội mà!
- Nhưng mà...
- Nhưng mà sao?
- Em còn cơ hội gặp anh không?
Anh lại xoa đầu em mà bật cười, anh nhìn vào đôi mắt đang dàn dụa nước , em né tránh ánh nhìn ấy, mọi thứ đến dường như quá bất ngờ, như một giấc mơ đẹp, muốn chìm thật sâu không bao giờ thoát ra.
- Có chứ, mình là bạn mà phải không?
- Ừ. Là bạn.
Nếu như trong tiểu thuyết em cảm nhận tình yêu như một viên kẹo ngọt thì cuộc sống em thấy nó như thanh socola đen ngòm xấu xí.
Valentine tuổi 16.
Một bó hồng đặt ngay ngắn ngay trước mặt, một tấm thiệp nhỏ xinh kèm theo dòng chữ " Happy valentine".Thật hạnh phúc và ngọt ngào, giây phút ấy, em thấy mình như nàng công chúa bước ra từ khu vườn cổ tích.Cái nắm tay đầu tiên, tay em run run luống cuống, nụ hôn đầu ngọt ngào nhưng vụng về.Hạnh phúc như thế này đã là quá đủ, cả đời em chỉ cần bàn tay anh cùng nắm tay em vượt qua mọi bão giông , chỉ cần anh, duy nhất mình anh, em sẽ vượt qua tất cả.
Nước mắt thường chảy xuôi, nhưng đến một lúc nào đó, khi trái tim không còn cảm thấy hạnh phúc, khi mọi thứ dường như trở nên vô cảm, thì lúc đó nước mắt sẽ chảy ngược vào trong tim.
Khi yêu quá nhiều, đồng nghĩa với việc mình sẽ giữ đối phương chặt nhất mức có thể,để đôi khi chỉ cần một chút cựa quậy, phản kháng của họ cũng khiến cho ta cảm thấy mình đang bị phản bội.
Em cố giữ chặt anh mãi như thế bao lâu, gò bó anh trong cuộc sống của em bao lâu, em yêu, anh cũng yêu, nhưng dường như chúng ta đang yêu nhau theo những cách khác nhau, hay tổn thương nhau như một điều tất yếu.
- Cô gái ấy là ai, người cùng đi với anh trong nhà sách?
- Là bạn anh. Anh chỉ đang giúp cô ấy học thôi!
- Là bạn à? Em cũng từng là bạn anh đấy?
Anh nhìn thẳng vào mắt em, đôi mắt vẫn lẳng lặng.
- Em không tin anh sao ?
- Trừ khi anh đừng qua lại với người đó nữa.
- Tùy em.
- Em muốn chia tay.
Anh quay đi, bỏ mặc em ở lại, không một chút tiếc thương, em như vỡ òa trong đau khổ, khoảnh khắc ấy, như một vết cứa thật sâu trong tim. Nụ cười anh, gương mặt anh, ánh mắt anh, và giây phút anh bỏ mặc em đi bên người mới, làm sao để em quên đi được.
Chia tay, anh vẫn thế, chẳng có chút biểu hiện đau buồn. Trong phút chốc em hận anh, hận một người đã từng yêu say đắm. Em thức trắng đêm, chỉ để nhớ anh, chỉ để khóc, chỉ để tìm lại anh của ngày xưa, ấm áp, nhẹ nhàng.
Em muốn anh quay trở lại, chiều chuộng em như ngày trước, nhắn tin chúc em ngủ ngon mỗi tối.
- Mình quay lại được không anh.
Tin nhắn đã xem, nhưng anh không trả lời, em đã không còn chịu đừng được thêm nữa, em phải giữ anh chặt hơn.
- Tại sao anh né tránh em.
- Chẳng phải em muốn chia tay sao.
- Em xin lỗi, em hứa, em sẽ không như vậy nữa.
Em ôm chặt anh, bờ vai em vẫn hay tựa khi mỏi mệt lại chính là nơi em rơi nước mắt. Con tim anh vẫn đang đập, anh vẫn yêu em phải không? Em vui mừng vì điều đó, lại càng chắc chắn điều em làm là đúng.
Một lần chia tay đã là quá đủ, em không những không cố gắng hiểu anh mà lại ích kỉ hơn trước. Em không để anh làm bất cứ điều gì anh muốn, em lấy lời hứa xưa kia ràng buộc trái tim anh, em tìm mọi cách để anh không rời xa em. Em sợ chia tay, em sợ đau khổ. Nhưng, điều đó vẫn đến.
- Mình chia tay đi em.
Bộp... cái tát thẳng vào mặt anh, đôi tay em run run, nóng rát, nước mắt em ứa lên, lồng ngực đau buốt, ngột ngạt. Em đưa tay, em đã làm gì thế này, tại sao anh không tránh.
- Em xin lỗi... em lắp bắp...em... em không cố ý.
Em đã giữ chân anh bằng nước mắt, tình yêu em dành cho anh lớn như vậy sao anh không thể cảm nhận được.
Ôm chặt em vào lòng, nước mắt anh hơn một lần rơi vì em.
- Tình yêu của em lớn, anh biết.
Nhìn thẳng vào mắt anh này.
- Nhưng nó khiến anh ngột ngạt, anh không thể thở được trong tình yêu của em. Em nói em sẽ thay đổi, em nói sẽ vì anh mà cố gắng, nhưng dường như em không thể làm được, tình yêu không thể tồn tại nếu như chúng ta không biết tin tưởng nhau. Anh chỉ muốn tìm cho em một quấn sách em thích nên mới đi cùng cô ấy nhưng đến một câu giải thích em cũng không để anh nói ra. Em luôn xem anh như kẻ có lỗi. Em nói em luôn đúng, vậy còn anh, anh sai vì điều gì. Vì tình yêu em dành cho quá lớn ư, hay anh không thể suốt ngày chiều chuộng tính ương bướng tiểu thư của em. Anh có cuộc sống của anh em cũng vậy, thế nên, mình dừng lại đi, xin lỗi em, vì ta có duyên nhưng không nợ.
- Anh...
Em đã nghĩ có một người nào đó yêu anh nhiều hơn em nên khiến anh thay đổi, em đã nghĩ mình giữ anh chưa đủ chặt. Thì ra tình yêu vốn như một chú chim bé nhỏ, nắm chặt chưa chắc đã giữ được.
Yêu nhau nhẹ nhàng, buông tay trong bàng hoàng, thôi anh cứ bước đi, xem như chúng ta không còn nợ nhau.
Ngày... tháng .... Năm...
Khoảng cách đôi ta là bao xa rồi, anh tốt nhiệp, rồi cũng đến lượt em , một thời ta từng yêu từng nhớ, một thời em đã ích kỉ dường nào, một thời ta buông tay nhau trong bồng bột.
Một ngày ta nhìn nhau mà đôi mắt đãm lệ, một ngày ta đã là quá khứ của nhau.
Anh vẫn vậy, chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng lịch lãm. Anh biết không, tình đầu của em?
- Anh....
Tiếng gọi nghẹn lại nơi cổ họng. Một cô gái đang sánh bước cùng anh, bàn tay hai người đang đan vào nhau thật, bàn tay ấy có còn run rẩy như cái lần đầu tiên ấy. Nước mắt em trực chờ nơi khóe mắt, em đành nhìn vu vơ qua những hàng cây, người em từng yêu, anh có còn nhớ em không? Ở một góc khuất nào đó trong tim anh em có còn tồn tại.Bóng anh khuất xa, nhanh đến lạ. Bởi vì anh đang bước hay vì em đang đứng khựng lại, giữa khoảng không mênh mông trong con tim yếu ớt.
Sau tất cả. Có phải mình lại trở về nơi bắt đầu. Nơi mà yêu thương chưa bao giờ tồn tại, nơi mà em với anh vốn là những người dưng xa lạ.

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

HAI CON NGƯỜI

Hai con người, hai dòng suy nghĩ, tưởng rằng khác biệt nào ngờ trùng ngay tại một điểm. Trên thế giới này có hàng ngàn loại tình yêu khác nhau. Yêu ra sao, yêu thế nào chung quy cũng vẫn là yêu. Vì yêu sinh hận. Vì yêu mà thù. Vì yêu nên hy sinh. Hy sinh trong thầm lặng, cốt cũng chỉ muốn người ấy hạnh phúc.
Người ta thường thắc mắc tình yêu là gì mà khiến con người có khi khổ sở, tuyệt vọng như rách nát trái tim, khi hạnh phúc như người chết đuối với được chiếc phao. Tình yêu không là gì cả, đơn giản chỉ là yêu. Nhưng có lẽ cách thức yêu của mỗi người sẽ khác nhau.
Từng cơn gió tạt mạnh vào cửa xe, chúng tôi đi qua những cánh đồng bát ngát, những cửa hàng tạp hóa san sát nhau, và tình cờ đi qua cả nơi đó... Và rồi tim tôi lỡ một nhịp. Tôi đã tưởng tượng hàng chục lần cái cảnh tôi đi qua nó nhưng lần này tôi thật không ngờ tới.Cứ nghĩ mình đã quên nhưng hình như không phải. Nó làm sống lại trong tôi những chuỗi cảm xúc tôi đã bỏ quên. Nỗi nhớ da diết buổi chiều mùa hạ, cái nhìn lơ đẫng qua cơn mưa rào, cái cảm giác được yêu thật rất hưởng thụ. Những cái đó cứ dồn dập kéo nhau đến, tranh nhau lấy chỗ trong tâm trí tôi. Lòng tôi trùng xuống, nhìn ra ngoài, mặt trời vẫn chiếu sáng cả một khoảng trời. Nó đẹp thật đấy, rất rực rỡ. Tôi cũng đã từng có một Mặt Trời cho riêng mình như thế nhưng chỉ tiếc là nó đã không còn bên tôi được nữa rồi...

3 năm trước,
- Anh, em muốn là một tia nắng rực rỡ. Lúc nào cũng có thể đem lại ấm áp cho mọi người. Rất tuyệt vời , đúng không?
Tôi cười dịu dàng nói với Anh. Mấy hôm nay mưa nhiều, rất lạnh, rất khó chịu. Có nắng ấm áp thật sự rất sung sướng. Anh trầm ngâm một lát rồi nói:
- Nếu em là nắng thì anh sẽ là mưa.
- Tại sao vậy? Em không thích mưa. Tại sao muốn thành thứ em ghét? - Tôi thắc mắc hỏi.
Anh im lặng suy nghĩ, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt tôi:
- Ừm, chẳng phải khi nói đến mưa người ta thường hay nhớ những thứ buồn đau, nắng thì thường là những điều tốt đẹp hay sao. Anh muốn là mưa, là người gánh vác khó khăn cho em còn em nên là những gì tươi đẹp nhất trên cuộc đời này. Buồn đau hãy để anh lo.
Tôi biết, vẫn luôn biết anh là một người con trai tốt, vẫn luôn biết mình may mắn khi gặp được anh và như một chân lý, tôi đã dùng hết sự chân thành của mình chỉ để yêu người con trai này.Rồi tôi nói một cách kiêu ngạo:
- Đúng rồi, phải thế chứ, thế mới là Mặt Trời của em chứ.
Anh xoa đầu tôi như đứa trẻ:
- Quỷ dẻo miệng.
Tôi cười tinh nghịch, mắt ngước nhìn ngắm người con trai trước mắt. Anh lúc nào cũng thích sạch sẽ, cái áo sơ mi trắng không vết ố. Cái mái bị hất sang một bên một cách tùy ý, đôi mắt sáng như hàng ngàn ngôi sao trên trời. Vệt nắng rơi rớt trên vai anh, dừng ở người anh, lúc này anh như thiên thần bước ra từ truyện tiểu thuyết.
Tôi yêu anh không phải vì anh đặc biệt mà vì bên anh đơn giản tôi là chính mình, tôi có thể làm mọi thứ mình thích mà không sợ người ta nói dồ hay điên. Tôi thích bắt chước làm theo anh mọi thứ. Anh như cái năm châm , hút tôi theo mọi hành động. Tôi thích ngắm nhìn anh bận rộn vì tôi, thích mỗi lần nắm tay nhau, cảm giác như tôi đang nắm trong tay cả thế giới vậy.
- Nếu có ngày anh hết yêu em, nếu có ngày anh thấy mệt mỏi thì hãy nói với em nhé.
- Đừng nghĩ lung tung.
- Không, em nói thật đó. Phải nói cho em biết như thế em sẽ không níu kéo anh nữa.
Ánh mắt anh dần nghiêm túc, giọng nói trở nên dõng dạc:
- Anh không biết, anh không biết sẽ thế nào nếu cuộc sống của anh một ngày nào đó thiếu đi ánh nắng.
Đúng vậy, anh sẽ không bao giờ hiểu được đâu. Tôi đã sống một cuộc sống mà không có mặt trời suốt 3 năm. Tôi như cái máy làm việc, sáng đi tối về. Tâm hồn tôi khô khốc như xác chết. Trái tim đã vỡ tan từng mảnh, có ghép lại thì cũng vẫn còn vết nứt. Ngày nào cũng vậy trong suốt 3 năm, vết thương rỉ máu, một lúc một lúc lại càng xót. Tôi không khóc được, cũng không biết làm thế nào dịu bớt đi nỗi đau đó. Tôi đã khóc hết nước mắt từ 3 năm trước rồi. Thời điểm này khi đó...
- Anh đang ở đâu thế? Sao em không nhìn thấy anh? - Tôi đi trên đường nói chuyện điện thoại với anh, bảo anh đi mua trà sữa mà lâu thế.
- Anh ở một nơi nào đó trên con đường em đang đi. Nhìn ra phía trước đi.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn sang bên đường, kia anh kia rồi, anh đang ở bên đó vẫy tay với tôi. Tôi mỉm cười, bàn chân không tự chủ bước đến bên anh. Có lẽ tôi sẽ không biết đó là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy anh. Bởi vì đang có một chiếc xe tải phóng nhanh về phía tôi. Tôi quay đầu nhìn thẳng vào chiếc xe rồi quay sang nhìn anh, trên môi gắng gượng nở một nụ cười. Trên khuôn mặt hoàn mĩ của anh hiện rõ nét đau đớn khi thấy vậy.
Tôi biết mình sẽ chết. Toàn bộ kí ức về anh dội lên đầu tôi. Lần đầu tiên gặp mặt, anh mỉm cười với tôi, đỡ chiếc xe đạp bị đổ lên giúp tôi. Đôi bàn tay khéo léo băng lại vết thương mỗi lần tôi nghịch ngợm. Nhưng sự thực là không phải vậy. Tôi không chết. Mà người chết là Anh, người đẩy tôi ra là anh. Mọi chuyện xảy ra khiến tôi không trở tay kịp.
- Không.................g.......g...............g .
Tôi hét lên một tiếng thảm thiết. Người anh văng ra khỏi đầu ô tô, chiếc sơ mi trắng giờ đã nhuộm đỏ, anh như thiên thần gãy cánh, tan tác rơi xuống. Trà sữa trong tay anh đã văng ra khỏi từ lúc nào, tung tóe trên khắp mặt đường. Dòng máu nóng chảy từ đỉnh đầu anh, lan ra khắp áo, đôi môi tím ngắt, khuôn mặt chẳng còn sức sống.
Tôi sợ, tôi rất sợ, tôi không biết phải làm gì cả. Cả người run lẩy bẩy, đôi tay không thể bình tĩnh sờ vào mặt anh, trong khi đó miệng chỉ biết kêu lên:
- Ai đó giúp tôi với! Giúp tôi...i...i! Anh ấy sắp chết rồi! Gọi xe cứu thương đi.
Tôi nức nở, nước mắt hết hàng này đến hàng khác, thi nhau chảy ra. Nhìn thấy cảnh anh như vậy, trái tim tôi như chết đi. Lý trí giờ đây không còn đủ khả năng khống chế cảm xúc nữa rồi. Tôi vỡ òa, khóc như chết đi sống lại. Nỗi đau đó lan tràn ra khắp cơ thể, đến từng khớp tay khớp xương, vừa nhức vừa nhói. Lồng ngực tôi như thiếu đi một phần oxi, hô hấp khó khăn và dồn dập.
- Huhu đừng chết mà, anh đừng chết mà. Yêu em thì hãy vì em mà sống. Cố gắng lên anh. Đừng buông xuôi. Đừng buông xuôi anh nhé.
Rồi tôi nghe thấy tiếng anh thì thầm:
- Anh mệt mỏi rồi, chia tay đi.
Đừng tàn nhẫn với em như vậy được không? Tại sao? Tại sao vậy hả? Tại sao đến bây giờ mà anh vẫn có thể nói thế được hả? Xin đừng đi, đừng bỏ em lại, em xin anh đấy.
Anh được đưa vào bệnh viện... Nhưng không kịp nữa rồi.
Trời khi đó về chiều, một buổi chiều ảm đạm và buồn bã. Đâu đó trong cảnh vật vẫn bị bao trùm lên một nét thê lương và cơn gió thổi làm đứt cánh diều .
Tất cả đã hết rồi, chấm hết rồi. Tôi mất Mặt Trời của tôi rồi. Tôi là một kẻ sát nhân. Nếu không phải vì tôi anh sẽ không chết, sẽ có thể đứng trước mặt tôi mà che mưa chắn gió. Nếu không vì tôi người nhà anh bây giờ sẽ không khổ sở gào khóc vì sự ra đi của đứa con trai mình như vậy?Nhưng cuộc đời này có từ nếu sao? Anh đã thấy hối hận chưa? Để em chết có phải hơn không!
Lần cuối nhìn anh, tôi thấy nụ cười vẫn phảng phất trên môi anh. Ra đi cũng có thể mãn nguyện thế sao? Từ từ đưa bàn tay lên chạm vào khuôn mặt anh. Lông mi, lông mày, cái mũi, cái môi, cái trán này tôi muốn cẩn thận ghi nhớ từng thứ một, phải đảm bảo rằng cả đời này cũng không thể quên đi được. Rồi tôi nhẹ nhàng áp môi mình vào môi anh.Chỉ một lần này thôi, hãy cho em hôn anh chỉ một lần này thôi, một lần cuối cùng.
"Anh yêu, anh đừng lo cho em, em không sao cả, em mạnh mẽ lắm, cô gái của anh mạnh mẽ hơn anh tưởng nhiều đấy. Vậy thì đêm nay cho em khóc hết, khóc nốt nhé bởi vì em sợ mình sẽ yếu đuối mất."
***
Đến tận bây giờ, nó vẫn là nỗi đâu giấu kín nơi sâu thẳm tâm hồn của tôi. Một cái nhìn mà làm nỗi đau đó phơi bày ra hết, chả còn sót điều gì. Yêu, thật sự là một điều mệt mỏi. Có khi, vác cái mặt nạ mạnh mẽ quá lâu tôi rất mệt, mệt chết đi được, chỉ muốn có ai đó để tựa vào. Nhưng thử hỏi, tôi còn can đảm để yêu lần nữa sao? Không có. Yêu rất mệt, mệt chết đi được.

CÂU CHUYỆN CHƯA ĐƯỢC ĐẶT TÊN

"Có đôi lần, ta lỡ đem lòng mến một người dù chỉ mới lần đầu gặp gỡ, rồi chia xa, nhưng, vẫn cảm thấy chút gì đó vấn vương..."
Những ngày cuối tháng một, tôi cùng lũ bạn có dịp ghé thăm thành phố biển Đà Nẵng. Đà Nẵng chào đón chúng tôi bằng một trận rét thấu da thấu thịt. Nhiệt độ ngoài trời xuống còn có 11, 12 độ. Đã quen với thời tiết quanh năm nóng ấm của Sài Gòn, nên tôi bị sock nhiệt nặng, người cứng đờ ra và run cầm cập, tay chân tê cứng. Chúng tôi nhanh chóng di chuyển vào khách sạn.
Sau khi sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, đám bạn tôi rủ nhau ra ngoài, còn tôi thì chịu không nổi, cứ quấn mình trong chăn giữ ấm. Giờ mà bước ra khỏi chăn là một cực hình. Thế rồi bọn nó kéo nhau đi hết. Một mình ở phòng, chăn ấm, nệm êm, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, có lẽ cũng do quá mệt mỏi sau chuyến hành trình kéo dài nên cơ thể tôi cần được nghỉ ngơi.
Tôi ngủ liền 2 tiếng, tỉnh dậy mà bọn nó vẫn chưa về. Lúc này đã cảm thấy khá hơn, tôi ngồi dậy, mở cửa ban công định bước ra ngoài xem thử, gió rất lớn, tạt mạnh vào làm tôi giật mình đóng nhanh lại. Đứng nhìn qua lớp kính cửa, phía xa xa kia là biển, người ta neo rất nhiều thuyền nhỏ ở gần bờ, phía đối diện với biển là những khu đất đang quy hoạch. Cái vẻ hoang sơ ở đây không tịch mịch, mà chứa đựng một sức sống lớn lao đang trổi dậy. Tốc độ phát triển của Đà Nẵng làm cho cả nước phải kinh ngạc, trở thành một vùng đất đầy tiềm năng.
Một mình ở trong phòng lâu cũng khá chán. Cầm điện thoại trên tay, cứ bật hết Youtube rồi đến Facebook, Zalo... chẳng có gì hay ho. Tôi vào một App kết bạn, loay hoay một hồi. Hình như có ai đó nhắn tin.
- Hello, nice to meet you. I'm local guy!
- Trời, mình cũng người Việt thôi bạn ơi, nói tiếng việt đi (Chắc do profile mình ghi bằng tiếng Anh)
- Ừ, chào em, anh tên ***, ** tuổi, ở Đà Nẵng, còn em?
- Dạ, em tới đây du lịch, em mới tới hôm qua.
- Um, thế em đi được nhiều chưa?
- Trời lạnh lắm, em chẳng muốn đi đâu.
- Có gì đâu, đi du lịch mà ở riết trong phòng thì phí lắm.
- Hay anh làm hướng dẫn viên cho em đi. Hihi. Nói đùa đó.
- Ok thôi. Em ở đâu, anh qua rước!
- Em nói đùa mà.
- Không sao, cứ coi như dắt em đi rồi PR cho Đà Nẵng, để sau này em dắt thêm nhiều bạn đến đây du lịch.
- Em học du lịch nè, cũng đi ra đây vài lần rồi, biết kha khá.
- Anh chắc có nhiều cái hay mà em không biết được đâu, chỉ có dân thổ địa ở đây mới biết. Sợ anh bắt cóc hả?
- Em có gì đâu mà sợ, bắt rồi tốn cơm thêm thôi. Đi thì đi, em ở khách sạn ***, số điện thoại em nè **********, tới thì gọi.
- Em có nón bảo hiểm không?
- Dạ không!
- Ok, để anh mang. 5 phút nữa anh qua, xuống đi nha!
Tôi nghĩ thầm, chắc hắn nói đùa thôi, chứ ai mà siêng dữ vậy. 15 phút sau, điện thoại reo. - Alo?
- Anh tới rồi. Xuống đi!
Tôi chạy ra ban công nhìn xuống. Hắn ta tới thật. Mà lỡ rồi, nằm ở phòng cũng chẳng biết làm gì. Nghĩ vậy, tôi thay đồ rồi đi xuống.
Ấn tượng đầu tiên, hắn khá ổn, cao hơn tôi 1 cái đầu, tướng tá ok, mà trông mặt thì dễ thương lắm, có mang mắt kính nữa. Cũng vui vì được trai đẹp chở đi. Hắn đưa nón cho tôi, tôi đội lên nó rộng rinh, định thâu dây vào mà cứng quá, ghì mãi không tuột.
- Đưa đây anh làm cho.
Chưa kịp nói gì hắn đã chụp lấy cái nón từ tay tôi, kéo một cái nhẹ nhàng là dây đã thâu vào rồi. Hắn dựng xe, đứng dậy, cài nón cho tôi luôn... Tôi đứng hình, mới quen thôi mà có cần vậy không, chả biết là ga lăng thật hay là giả đò lấy lòng. Thôi kệ, leo lên xe đi cho nhanh, đứng ở đây một hồi cứng thành đá.
Dọc con đường ven biển Mỹ khê hướng ra bán đảo Sơn Trà lúc này vắng thưa người, gió lạnh lùa vào làm tôi dù đã mặc áo lạnh vẫn chịu không nổi. Tôi khẽ cúi người nép vô hắn cho bớt lạnh - Em lạnh hả? - Hắn quay lại hỏi to - Dạ, lạnh quá, em đang run. - Ừ, kì này em ra trúng ngày lạnh, anh người ở đây còn chịu không nổi. Mà em cũng chuẩn bị kĩ ha, có áo lạnh rồi khăn len nữa! - Vậy mà vẫn chịu không nổi đó anh...
Hắn kéo ga mạnh, càng tui nép sát vô người. Bất ngờ, hắn cầm đưa tay về phía sau nắm chặt tay tôi, rồi nhét cả tay tôi vào túi áo hắn, còn lấy mấy ngón tay xoa xoa. - Em bớt lạnh chưa?
Tôi không trả lời, chỉ im lặng, đáp trả hắn bằng việc nhẹ đặt đầu lên lưng hắn.
Xe vẫn chạy, gió vẫn thổi, tôi vẫn run vì lạnh, và hắn vẫn nắm chặt tay của tôi. Rồi hắn dừng xe dưới chân núi Chùa Linh ứng. - Lúc trước, mỗi lần buồn, anh hay ra đây ngồi 1 mình!
- Một mình hả? Tui ngạc nhiên - ở đây vắng người, tối thui, anh không sợ sao?
- Không! Mà...em có người yêu chưa?
- Em hả, đang ế, haha.
- Tại sao vậy?
- Em cũng không biết nữa, chắc duyên chưa tới, còn anh?
Tôi vừa nói vừa run. Mặt hắn lạnh ngắt. Lâu lâu lại cười nhạt. Ngay cả nụ cười cũng còn thấy lạnh. Gương mặt ấy, dường như đang nghĩ ngợi một chuyện gì đó, thoáng có chút buồn. Đột nhiên, hắn cởi áo khoác, rồi kéo tôi sát lại. Hắn ôm tôi, thật chặt. Giây phút ấy, người tôi cứng đờ ra, tim đập thình thịch nghe rõ từng nhịp. Dù trước đây tôi cũng trải qua vài mối tình. Nhưng những cảm xúc hiện tại mà hắn mang lại, nó thật tuyệt, thật ấm áp và kì lạ. - Sao anh cởi áo, lạnh đó? - Như vậy ôm em sẽ ấm.
Tôi và hắn cứ đứng như vậy. - Anh chưa yêu ai bao giờ! - Thôi đi, nghĩ em tin hả? - Anh nói thật! - Tại sao? Nhìn anh good vậy mà? - Nhà anh khó, anh là con một, trách nhiệm nặng lắm. Ba mẹ biết thì chết! - Vậy anh tính sao? - 2 năm nữa anh lấy vợ, không còn cách nào khác. Đôi khi mình không thể làm những điều mình muốn. Có lẽ anh sẽ tìm 1 người con gái thương, hiểu anh, và anh cũng thương người ta. Thương thôi, chứ tất nhiên nhiên không thể yêu. Khi ấy, anh sẽ làm đúng trách nhiệm của mình... Mà, thật sự anh rất thèm cái cảm giác được ở bên ai đó, chăm sóc cho ai đó, nhưng anh không dám tiến xa hơn, rồi cả 2 cùng khổ...
Nói đến đây, anh im lặng. Tôi cười nhạt, nhìn ra phía ánh đèn đường xa xa kia, đầu loáng thoáng vài suy nghĩ mông lung. Tim nhói. Rồi chóc, quay lại, tôi thấy anh đang nhìn mình, ánh mắt anh thật buồn. Chúng tôi cứ thế nhìn nhau, rồi bất ngờ anh đặt lên môi tôi 1 nụ hôn, thật sâu. Tôi giật mình, nhưng rồi cũng đáp trả anh 1 nụ hôn thật ấm áp, ấm áp giữa cái lạnh của mùa đông. Chúng tôi cứ thế ôm nhau và hôn nhau thật say đắm.
Hẳn đọc đến đây, bạn sẽ nghĩ rằng chúng tôi quá dễ dãi, khi mới lần đầu gặp nhau đã có thể ôm, hôn như vậy... Bạn có quyền đấy... Những cuộc tình vấp ngã làm cho tôi chai sạn, nhiều khi đứng trước những lựa chọn hạnh phúc tôi lại sợ... sợ rồi lại vấp ngã. Tôi không còn quá trẻ để cứ vấp ngã rồi đứng lên, tôi phải sống cho nhiều điều khác nữa... Và rồi, tôi cố thuyết phục mình rằng vẫn còn lắm những niềm vui khác, quên chuyện yêu đương nhăn nhít đi. Thế mà, nụ hôn anh đặt lên môi tôi – một nụ hôn chân thành và ngây ngô đến độ, tôi không còn phải sợ, phải lo, phải nghĩ, nó tự nhiên, vô tư giống như thể một điều hiển nhiên phải làm...
Trời bắt đầu lạnh hơn, anh đưa tôi về lại khách sạn. Trên đường về, chúng tôi đều im lặng, chẳng ai nói với ai một lời nào, cảm giác thật khó diễn tả... Gần đến khách sạn, anh lại đưa tay xuống, nắm lấy tay tôi, hình như đang cố níu một điều gì đó sắp không còn nữa.
- Lạnh thế này có gấu để ôm chắc là thích lắm em ha
- Em hả, một mình quen rồi...
Tôi bước xuống xe, cởi nón trả lại cho anh. Gương mặt, ánh mắt anh vẫn nguyên nét buồn. - Tạm biệt em... - Anh nhìn tôi, cố nở một nụ cười.
- Dạ, chào anh, anh về cẩn thận...
Anh lao xe đi, mất hút thật nhanh, chỉ còn lại một con đường vắng thưa bóng người. Về phòng khách sạn, lòng tôi bao la những cảm giác khó tả. Tôi lấy điện thoại nhắn tin cho anh, nhưng anh không trả lời.
Một ngày, rồi hai ngày, tôi quay trở về Sài Gòn. Chắc là người ta quên rồi. Hoặc là do mình... À, mà người ta còn có trách nhiệm gia đình. Thôi thì, cứ xem như đây là một kỷ niệm...
Rồi một thời gian sau, tưởng đâu không còn gì nữa, thì tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ anh. - Nếu chúng mình có duyên, tất sẽ gặp lại... Số điện thoại kia anh không dùng nữa, khi nào vào Sài Gòn, anh sẽ liên lạc tìm em...
Đọc tin nhắn, chẳng hiểu vì sao mà nước mắt tôi cứ chảy. Lần gặp gỡ này, vui có, buồn có. Dù cảm nhận được rất rõ sự ấm áp chợt ùa đến trong trái tim mình, nhưng tôi cũng không dám hi vọng gì nhiều, bởi nó nên và chỉ nên là những xúc cảm ngây ngô nhất dành cho nhau, để tôi có thể lưu giữ mãi những khoảnh khắc đẹp nhất về anh, về những kỉ niệm ấm áp, ngọt ngào mà chúng tôi đã có. Và tất nhiên, đây chỉ là những suy nghĩ của tôi, còn suy nghĩ anh như thế nào thì tôi không dám đoán. Bỗng dưng lại nhớ đến mấy câu thơ "Người đâu gặp gỡ làm chi, Trăm năm biết có duyên gì hay không? Ngổn ngang trăm mối bên lòng..." Cứ mong là hữu duyên, nhưng liệu khi tương ngộ, có còn giữ được những cảm xúc ngây ngô mà ấm áp như ngày xưa?
......
Có đôi lần, ta trót đem lòng quý mến 1 người bạn ngay lần đầu gặp gỡ, rồi chia tay sau vài câu chuyện trò, nhưng vẫn cảm thấy chút gì đó vấn vương, ngại ngùng dù chẳng biết gì nhiều về nhau Nói thiệt, cái cảm giác say nắng trong phút chốc ấy nó dễ thương lắm luôn, buồn nữa, vì chẳng biết bao giờ mới có thể gặp lại... Thôi thì chúc nhau 1 niềm vui, 1 kỉ niệm đẹp trong cuộc đời Ừ thì anh sẽ tìm em. Ừ thì, có duyên sẽ gặp lại...